Chương 2
Danh sách Chương
Cố Phi không sai, chúng tôi quả thực quen nhau từ nhỏ.
Từ khi bắt đầu đi học đến khi tốt nghiệp trung học, chúng tôi luôn học cùng lớp.
Ngoài bố mẹ, người tôi ở bên nhiều nhất có lẽ là Cố Phi.
Tôi từng thấy cậu ấy thức trắng đêm để giải một bài toán, và cậu ấy cũng thấy tôi sốt 40 độ vẫn kiên trì tham gia cuộc thi.
Không ai hiểu rõ hơn chúng tôi rằng đằng sau việc nhẹ nhàng đứng top ba phải trả giá biết bao nhiêu nỗ lực.
Ngày chúng tôi vào cấp ba với vị trí top hai toàn thành phố, Cố Phi chỉ vào bảng danh dự kỳ thi đại học trên bảng thông báo và hỏi:
“Ba năm nữa, đó sẽ là chúng ta. Ôn Thiển, có tự tin không?”
Phía sau cậu ấy là hoàng hôn rực rỡ của buổi chiều hè, sống động và mãnh liệt. Bên tai là tiếng ve kêu inh ỏi, náo nhiệt và tràn đầy sức sống. Tôi ôm sách, nghiêng đầu nhìn cậu ấy:
“Cố Phi, nhớ lấy lời này đấy.”
Khi ấy, trong mắt nhau, chúng tôi chỉ thấy khát vọng về tương lai, niềm khao khát lý tưởng và quyết tâm chiến thắng.
Nhưng chẳng bao lâu, trong mắt Cố Phi xuất hiện Giang Thu Ngôn.
Trong một trường cấp ba mà hầu hết học sinh đều đầu bù tóc rối, chiến đấu vì giấc mơ, Giang Thu Ngôn nổi bật với vẻ đẹp mê hồn.
Tại lễ hội văn hóa ngay sau khi nhập học, Giang Thu Ngôn trong chiếc váy trắng đứng giữa sân khấu tựa như ánh trăng rằm, ánh sáng mờ ảo làm lu mờ mọi thứ xung quanh.
Chỉ mình cô ta lọt vào mắt mọi người có mặt.
Từ đêm đó, tên Giang Thu Ngôn lan khắp các lớp, trở thành bạch nguyệt quang trong lòng vô số chàng trai.
Bao gồm cả Cố Phi.
Lần đầu tôi nhận ra điều bất thường là khi cậu ấy từ lớp bên cạnh trở về sau khi giao bài kiểm tra cho giáo viên toán. Đôi tai cậu ấy hơi đỏ, ngồi tại bàn, tờ bài kiểm tra trước mặt để nguyên bốn tiết tự học buổi tối, chỉ giải được một câu.
Trên tờ giấy nháp đầy công thức tính toán dày đặc, xuất hiện ba chữ lạc lõng—
Giang Thu Ngôn.
Dù cậu ấy đã gạch ngang nhiều đường, nhưng không thể che giấu chút nào.
Sau đó, tôi nghe nói khi đi giao bài, cậu ấy bị Giang Thu Ngôn lớp bên “trêu đùa”. Trong lúc đùa giỡn với bạn, cô ta vô tình va vào vòng tay cậu ấy và ôm lấy cậu ấy.
Cố Phi ngẩn người một thoáng, chỉ cứng nhắc nói:
“Cẩn thận.”
Giang Thu Ngôn chỉ mỉm cười với cậu ấy:
“Xin lỗi, học bá.”
“À còn nữa, cậu đẹp trai thật đấy!”
Đám đông xung quanh bỗng rộ lên tiếng hò reo.
Từ trước đến nay, Cố Phi vẫn luôn điềm tĩnh và kín đáo lại cảm thấy trái tim mình bấn loạn.
Tính cách của tôi và Cố Phi có phần giống nhau, lý trí, tỉnh táo, bình lặng như nước. Nhưng Giang Thu Ngôn thì cảm tính, sôi nổi, như một viên sủi bọt đẹp đẽ thả vào làn nước tĩnh lặng.
Vì thế, tôi không ngạc nhiên khi Cố Phi bị cô ta thu hút.
Như trong nhiều phim điện ảnh và tiểu thuyết, tính cách của nhân vật chính thường trái ngược nhau, truyền bá tư tưởng rằng ai cũng sẽ bị những người khác biệt thu hút.
Có vô số ví dụ: Tổng tài và lọ lem, học bá và học tra, đóa hoa cao lãnh và mặt trời nhỏ ấm áp…
Tôi nghĩ, dù Cố Phi có rung động thì cậu ấy vẫn sẽ biết điều gì là quan trọng nhất.
Nhưng Cố Phi vốn điềm tĩnh, lý trí và hiểu chuyện, vẫn vì Giang Thu Ngôn mà nổi loạn một lần.